SIDEBAR
»
S
I
D
E
B
A
R
«
CON NGƯỜI QUA TÁC PHẦM BÀ LÃO IDECGHIN… (KẾT)
Dec 31st, 2009 by tranhanam

0
Truyền thuyết về chàng Đankô là bài ca tuyệt đẹp về sức mạnh cá»§a con người vá»›i ánh lá»­a rá»±c cháy cá»§a lý tưởng sống. Đây là con người có tính cách tương phản vá»›i Larra – kẻ từ bỏ đồng loại cá»§a mình. Bóng đêm, đầm lầy và khu rừng tượng trưng cho những thế lá»±c Ä‘en tối muốn ngăn cản sức vươn tá»›i cá»§a con người. Những thế lá»±c ấy đã làm cho những người trước kia vốn hùng dÅ©ng, quả cảm đã phải chùn bước. Trong hoàn cảnh hết sức Ä‘iển hình ấy, bản chất cá»§a má»—i con người được bá»™c lá»™ rõ ràng. Đứng trước ranh giá»›i giữa sá»± sống và cái chết, kẻ mất tinh thần đã “kinh hoảng trước cái chết, không ai còn sợ cuá»™c đời nô lệ nữa…”. Giữa lúc ấy “Đankô xuất hiện”. Cái quyết tâm cá»§a chàng trai là ý chí sắt đá cá»§a con người trước mọi trở lá»±c nguy nan, là ý chí cá»§a những người dám hành động. Chỉ có những người dám hành động thì má»›i có thể biến ước mÆ¡ thành hiện thá»±c “NghÄ© ngợi không thể hất bỏ được tảng đá trên đường ta Ä‘i. Kẻ nào không mó tay vào việc gì thì chẳng làm nên công chuyện gì. Cứ nghÄ© làm chi cho hao tâm tổn sức? Hãy đứng lên, chúng ta sẽ Ä‘i vào rừng và xuyên qua rừng, bởi vì rừng cÅ©ng có chá»— kết thúc, mọi cái trên đời đều có chá»— kết thúc! Ta Ä‘i Ä‘i! Nào! Tiến bước!…”. Sức mạnh cá»§a Đankô là sức mạnh cá»§a người quả cảm, sức mạnh cá»§a con người tá»± tin vào bản thân mình. Đankô, chàng trai dÅ©ng mãnh dẫn đầu Ä‘oàn người đã phải đối chọi vá»›i cái hèn nhát cá»§a con người khi họ gặp trở lá»±c má»›i. Mâu thuẫn xung đột lên đến đỉnh Ä‘iểm khi Ä‘oàn người dừng lại và kết án Đankô. Những lời lẽ cá»§a chàng trai má»™t lần nữa chứng minh cho giá trị chân chính cá»§a con người: “Tôi có gan dẫn đường và tôi dẫn các người Ä‘i! Còn các người, các người đã làm gì để tá»± giúp mình? Các người chỉ cắm cổ Ä‘i và không biết giữ sức để Ä‘i được lâu dài hÆ¡n! Các người chỉ mải miết như đàn cừu!”. Giá trị chân chính cá»§a con người là Ä‘i và biết hướng phải Ä‘i tá»›i. . Chàng Đankô cÅ©ng bị chính đồng loại cá»§a mình đẩy vào ranh giá»›i cá»§a sá»± sống và cái chết. Trong con người anh giờ cháy lên hai ngọn lá»­a: ngọn lá»­a uất hận trước sá»± u tối cá»§a con người và ngọn lá»­a cá»§a tình yêu thương đồng loại. Cái cao thượng cá»§a Đankô Ä‘ang đối chọi vá»›i cái thấp hèn cá»§a bầy người u mê. Má»™t Ä‘iều tất yếu sẽ xảy đến: Đankô phải chết, và Con – Người – viết – hoa ấy đã chọn cái chết cho bản thân, cái chết cho đúng vá»›i bản chất con người cao thượng cá»§a anh. Hành động anh hùng “xé toang lồng ngá»±c” đã làm nên Ä‘iều thần kỳ; Đankô đã nâng những tâm hồn đồng loại lên. “Trái tim cháy sáng rá»±c như mặt trời, và cả khu rừng im lặng, sáng lên dưới ngọn Ä‘uốc cá»§a lòng thương yêu vÄ© đại đối vá»›i mọi người”. Mặt trời chỉ có má»™t, Đankô chỉ có má»™t trái tim, cuá»™c sống chỉ có má»™t chân lý vÄ©nh cá»­u; ánh sáng cháy rá»±c cá»§a trái tim Đankô chính là ánh sáng cá»§a chân lý. Con Người ấy trong những giờ phút phải giáp mặt giữa ranh giá»›i cá»§a sá»± sống và cái chết, sá»± căm thù và lòng thương yêu, cá nhân và tập thể, đã chọn con đường hành động theo đúng nghÄ©a con người, đánh thức những phần tốt đẹp trong bản chất con người. Hình tượng Đankô đầy tính lãng mạn mà M.Gorki đã xây dá»±ng nên tượng trưng cho hình mẫu lý tưởng cá»§a con người. Qua hình tượng Đankô, tác giả muốn nhắn nhá»§ con người: hãy vươn lên đến những chân trời tốt đẹp hÆ¡n.
* *
*
Dựng lên ba mẩu chuyện, ái hư chen cái thực, cái thực hoà vào cái hư, bút pháp lãng mạn của M.Gorki đã đem đến cho chúng ta một tác phẩm tuyệt vời. Với truyện ngắn “Bà lão Idecghin”, M.Gorki đã gửi gắm đến chúng ta một nhận thức đẹp về con người, thúc đẩy chúng ta vươn lên đến giới hạn của con người, CON-NGƯỜI-VIẾT-HOA; đó là giá trị nhân văn trong tác phẩm này của ông cũng như bao tuyệt tác khác, ông đã từng cất lên những lời ca bất tuyệt về con người: “Con Người, tiếng ấy tự hào biết bao”
7.11.1987
TRẦN HÀ NAM
(Văn 2B khoá 9 )
(Đánh lại vi tính xong ngày 31.12.2009)
CON NGƯỜI QUA TÁC PHẦM BÀ LÃO IDECGHIN… (tiếp)
Dec 30th, 2009 by tranhanam

0

Trong câu chuyện thứ hai, ta bắt gặp chính mảng hiện thực của cuộc đời hiện ra trần trụi, khoẻ khoắn tràn trề sức sống. Mỗi tính cách trong câu chuyện này hiện lên chân thật rõ ràng như trong đời thường ta vẫn hay gặp. Con người trong câu chuyện thứ nhất thuộc về huyền thoại, còn con người ở đây hiện lên với niềm vui và nỗi buồn, sự bình thản và hoảng hốt, sự bình tĩnh và hèn nhát, sự cao thượng và đê tiện, con người có tình yêu và sự đau khổ, con người đi qua những cột mốc thời gian. Trong câu chuyện thứ hai này, ta có thể thấy một anh thuyền chài “chỉ biết ca hát và hôn hít”, một anh chàng Guxun với “một cái đầu rực lửa”, lão Thổ Nhĩ Kỳ “nói năng như một đấng chúa tể”, một thằng bé mười sáu tuổi với tình yêu “rực cháy trong người”, một gã Ba Lan ti tiện và giả dối v.v…. Tất cả những con người ấy được lột tả tính cách qua nhân vật trung tâm là chính bà lão Idecghin.

Bà lão được tác giả quan sát rất kỹ càng: “Tôi nhìn mặt bà lão. Cặp mắt Ä‘en cá»§a bà vẫn mờ đục, hồi ức không làm cho cặp mắt ấy linh hoạt lên. Ánh trăng rọi sáng cặp môi khô nứt nẻ cá»§a bà, rọi sáng cái cằm nhọn vêu vao dính những sợi tóc bạc và cái mÅ©i nhăn nheo khoằm xuống như mỏ cú. Hai má trÅ©ng xuống thành hai hõm Ä‘en: từ dưới mảnh giẻ đỏ quấn quanh đầu, má»™t má»› tóc màu muối tiêu xoã ra, bê nết vào bên hõm má. Da mặt, da cổ và da tay chằng chịt nếp nhăn nom như những vết khía và má»—i khi bà lão cá»­ động tôi cứ tưởng như làn da khô héo ấy sẽ rách tÆ¡i tả bong xuống từng mảnh và trước mắt tôi sẽ hiện lên bá»™ xương trần trụi vá»›i hai hốc mắt Ä‘en ngòm đờ đẫn.”. Con người ấy trong quá khứ lại là má»™t phụ nữ tràn đầy sức sống và khát vọng tình yêu. Tình yêu cá»§a người phụ nữ này thật kỳ lạ, rất mãnh liệt và rất tha thiết. Cô gái Idecghin sẵn sàng dâng hiến tấm thân trinh bạch cho người mình yêu, nhưng lập tức có thể dứt bỏ ngay tình yêu ấy vì đó là tình yêu “yêu chỉ để mà yêu”, và cuá»™c đời đâu chỉ có “ca hát và hôn hít”. Tình yêu cá»§a cô vá»›i anh chàng Guxun cÅ©ng dữ dá»™i không kém. Cả anh chàng thuyền chài Prút và anh chàng Guxun, hai người yêu cá»§a cô cùng giáp mặt vá»›i cái chết má»™t lần. Trước cái chết, anh chàng Guxun dÅ©ng cảm “phì phèo tẩu thuốc” và anh thuyền chài “tái mét mặt khóc lóc” là hai hình ảnh tương phản cá»§a hai tính cách ngang tàng và hèn nhát cá»§a con người. Người phụ nữ Idecghin này còn yêu cả má»™t gã Thổ NhÄ© Kỳ “giàu có và trịnh trọng”. Nhưng suốt má»™t tuần sống trong “khuê phòng” vá»›i “tám ả đàn bà” “suốt ngày chỉ biết có ăn, ngá»§ và tán chuyện lăng nhăng”, con người có tình yêu nồng nàn ấy đã nhận ra tình yêu không thể làm nô lệ cho sá»± giàu có, và đã ra Ä‘i vá»›i tình yêu má»›i, tình yêu như sao băng vá»›i má»™t thằng bé còn quá non ná»›t để hiểu thá»±c tế phÅ© phàng cá»§a cuá»™c đời. Người phụ nữ Idecghin này luôn trăn trở để tìm ra đâu là tình yêu chân chính, đâu là giá trị thá»±c cá»§a cuá»™c sống. Thá»±c tế cuá»™c sống đã xô đẩy làm phiêu dạt số phận người phụ nữ ấy nhưng không dập tắt nổi ngọn lá»­a sống, ngọn lá»­a tình yêu trong tim bà. Tình yêu cá»§a người phụ nữ Idecghin tìm đến vá»›i má»™t Ä‘iều gì phi thường, vá»›i những con người có thể lập nên kỳ công. Lời phát biểu cá»§a bà lão cÅ©ng chính là quan niệm cá»§a tác giả về con người” “Anh biết không, trong cuá»™c sống bao giờ cÅ©ng có chá»— để làm nên sá»± nghiệp phi thường, còn những kẻ không tìm được cÆ¡ há»™i để lập nên kỳ công thì chỉ là những kẻ lười biếng hoặc hèn nhát hoặc là không hiểu cuá»™c sống, vì nếu hiểu cuá»™c sống thì má»—i người đều muốn lưu lại bóng dáng mình sau khi mình không còn trên đời này nữa. Và như thế thì cuá»™c sống sẽ không ngốn ngấu con người mà không để lại vết tích gì”. Quan niệm như vậy nhưng bà lão ấy đã có má»™t thời bị ngọn lá»­a tình yêu làm cho mù quáng khi yêu má»™t kẻ đểu cáng không xứng đáng là con người. Người phụ nữ ấy đã nếm trải sá»± Ä‘au khổ khi bị ruồng rẫy. Nhưng tình yêu chân chính trong con người bà đã giúp bà nhận ra những lá»›p son giả dối ở gã ti tiện người Ba Lan ấy. Và mặc dù đã Ä‘em mạng sống cá»§a mình mạo hiểm cứu hắn, người đàn bà Idecghin ấy đã dứt bỏ má»™t cách thanh thản để ra Ä‘i. Hành trình dài suốt quãng đời son trẻ đã được đền bù xứng đáng, người phụ nữ ấy cuối cùng cÅ©ng tìm ra hạnh phúc cho bản thân. Câu chuyện thứ hai cá»§a bà lão Idecghin có thể nói là má»™t bài học về tình yêu, về cuá»™c đời và con người. Con người, trong cuá»™c đời, luôn luôn phải gìn giữ ngọn lá»­a sống và hãy luôn luôn sáng suốt để có thể tá»± tìm cho mình những giá trị chân chính cá»§a cuá»™c đời. Bà lão Idecghin vẫn kể câu chuyện ấy cho bao lá»›p trẻ vì “họ cần nghe những chuyện đó”. Nhận thức cá»§a bà về cuá»™c đời thật đẹp và đáng để chúng ta suy nghÄ©: “Đã có thời ta cÅ©ng như thế…Có Ä‘iều là thời ấy, cái thời xa xưa cá»§a ta, con người có nhiều sức lá»±c và lá»­a sống hÆ¡n, vì thế sống vui hÆ¡n và thú hÆ¡n… Đúng thế…”. Trong cÆ¡ thể già nua héo hắt ấy vẫn âm ỉ má»™t ngọn lá»­a sống. Ngọn lá»­a sống ấy, bà cụ đã ban phát cho biết bao người và tiếp tục thổi bùng những khát vọng vươn tá»›i tương lai, qua câu chuyện thứ ba, câu chuyện về chàng trai dÅ©ng cảm Đankô, về Con – Người – viết – hoa.

Phân tích BÀ LÃO IDECGHIN
Dec 30th, 2009 by tranhanam

0
Bài viết này đã hoàn thành khi tôi còn là sinh viên năm thứ 2 khoá 9 khoa Ngữ Văn Đại học sư phạm Quy Nhơn (1987). Lâu ngày tìm lại được bản viết tay, vi tính hoá để lưu giữ kỷ niệm một thời!
CON NGƯỜI QUA TÁC PHẦM BÀ LÃO IDECGHIN CỦA MACXIM GORKI

Bà lão Idecghin của Macxim Gorki là một trong những sáng tácở giai đoạn đầu của ông, vào cuối thế kỷ XIX. Truyện ngắn này mang tính dân gian cao và là một trong những sáng tác điển hình của ông. Thông qua tác phẩm, M.Gorki đem đến cho chúng ta những hình ảnh đầy chất lãng mạn và hiện thực về con người. Hay nói đúng hơn, đó là những bức tranh về tính cách. Và tác giả đã ca ngợi nhiệt thành những giá trị chân chính của con người.

* *

*

Không khí trong những câu chuyện của bà lão Idecghin là không khí của những câu chuyện cổ tích dân gian Nga xưa “Không khí nhiễm đầy mùi hơi biển gay gắt và khí bốc nồng đậm của đất thấm đẫm nước mưa từ lúc gần tối…Giữa các mảng mây những mảnh trời xanh ngời lên thứ ánh sáng dịua dàng, lấm tấm những vì sao óng ánh như vụn vàng…âm thanh và mùi vị, mây và người đều đẹp và buồn lạ lùng”. Bà lão Idecghin, người kể chuyện, cũng được phác ra như một con người của thế giới cổ xưa: “Thời gian đã làm cho lưng bà lão cong gập xuống, cặp mắt xưa kia đen láy giờ đây đã mờ đục và lúc nào cũng nhoà lệ. giọng nói khô khan của bà lão nghe đến kỳ lạ như tiếng xương va nhau lục cục…”. Bao nhiêu câu chuyện ẩn chứa trong thân hình còm cõi già nua ấy, khi được kể ra bỗng có sức hút quyến rũ lạ thường.

* *

*

Câu chuyện thứ nhất cá»§a bà lão là má»™t truyền thuyết về đứa con trai cá»§a đại bàng, Larra, má»™t “chàng trai đẹp và khoẻ”, đôi mắt “lạnh lùng và kiêu hãnh như mắt chúa các loài chim”. Vẻ đẹp cá»§a Larra là má»™t vẻ đẹp cá»§a sá»± hoang dã, cá»§a hai mươi năm không tiếp xúc vá»›i xã há»™i loài người. tính cách cá»§a gã trai trẻ ấy được khắc họa trên hai mối quan hệ tiêu biểu: quan hệ vá»›i những người cao tuổi và quan hệ vá»›i phụ nữ. Chỉ có thông qua hai mối quan hệ trên má»›i có thể hiểu đầy đủ bản chất cá»§a Larra bởi vì suốt hai mươi năm sống tách biệt xã há»™i, người duy nhất gã tiếp xúc là mẹ gã, cô gái trẻ đẹp ngày xưa bị đại bàng bắt. Bà mẹ cá»§a Larra há»™i đủ hai yếu tố cá»§a những người mà Larra tiếp xúc. vá»›i các bậc trưởng lão, gã con trai đại bàng đối xá»­ “như những người bằng vai” vá»›i thái độ và cá»­ chỉ ngạo mạn há»—n xược. Vá»›i phái đẹp, gã đã hành động má»™t cách man rợ và mất hết tính người. Gã ý thức được rằng gã là con trai cá»§a đại bàng nên đã cả gan thách thức cả bá»™ lạc, thách thức vá»›i tất cả các giá trị đạo đức cá»§a xã há»™i bằng việc giết má»™t người con gái đẹp má»™t cách dã man trước mặt mọi người. Bản chất cá»§a gã con trai đại bàng được rút ra sau má»™t loạt đối thoại giữa gã và những người trong bá»™ lạc như sau: “nó tá»± coi mình là người thứ nhất trên đời và ngoài bản thân nó, nó không nhìn thấy gì nữa hết (…). Nó không có bá»™ lạc, không có mẹ, không có gia súc, không có vợ và cÅ©ng chẳng muốn các thứ đó”. Gã chính là hình ảnh cá nhân sống tách rời cá»™ng đồng. hình phạt có má»™t không hai trong câu chuyện như muốn nhắn nhá»§: là người hãy sống đúng như má»™t con người. Larra – kẻ bị ruồng bỏ cuối cùng đã nhận ra tác dụng cá»§a hình phạt khá»§ng khiếp đó, Từ câu chuyện trên, tác giả đã đưa đến cho chúng ta má»™t kết luận thấm thía về cách sống làm người: khi anh muốn rời xa mọi người thì anh sẽ phải chuốc lấy hậu quả không lấy gì làm tốt đẹp do chính anh gây ra. Cái đáng sợ nhất cá»§a con người chưa phải là cái chết mà là sá»± cô đơn, sống tách rời vá»›i xã há»™i và bị xã há»™i ruồng bỏ. Chi tiết những giọng hát ở cuối câu chuyện thật thú vị: đó là sá»± hoà đồng cá»§a những tâm hồn, Ä‘em đến cho lòng người cảm hứng mạnh mẽ đồng thời như chứng minh tiếp cho câu chuyện Larra bằng má»™t lời kết ngắn gọn “Tiếng hát át tiếng sóng”, và để cho tiếp nối má»™t câu chuyện má»›i, má»™t bài ca bất diệt về sức sống tràn trề ẩn chứa trong những con người bình thường.

Lyrics: Trầu cau (Phan Huỳnh Điểu)
Dec 24th, 2009 by tranhanam

0
Ngày xưa có hai anh em nhà kia
Cùng yêu thương ở cùng nhau bỗng đâu chia lìa.
Vì hai người cùng yêu mến một cô gái làng bên,
Nhưng người anh được kết duyên cùng nàng.
Vì như thế nên người em lòng buồn rầu bỏ ra Ä‘i khỏi làng…

Ôi ta buồn ta đi lang thang bởi vì đâu ?
Kìa sông sâu giòng êm reo như gợi mối sầu
nhìn nước cuốn lệ rơi tuôn biết sao vơi niềm thương
Kìa mây sầu giăng chơi vơi
Làm sao dừng cho nhắn đôi lời
Giòng nước lờ trôi mây trắng cùng trôi qua chốn nao
nơi xa xôi anh say sưa cùng ai đang xe mối tình duyên.
Thôi hết rồi giấc mơ huyền.
Qua bao nhiêu ngày ta đi lang thang bởi vì đâu ?
Ôi ta buồn ta Ä‘i quyên sinh cÅ©ng vì ai…

Tang tính tình tính tang tính tình bên sông sâu
tình Lang sinh thành phiến đá sầu thương theo ngày qua
Trông ngóng chờ tin không biết vì sao nên Tân sinh
Ra đi mong tìm em thương yêu nỗi niềm thương nhớ.

Qua bao ngày ta đi lang thang cố tìm em
Giòng sông êm đềm trôi cuốn như vương tiếng buồn
nhìn nước cuốn lệ rơi tuôn
biết sao ngăn niềm thương
Trời xanh cùng mây bay cao
Rừng sâu tìm em biết phương nào ?
Nhìn chốn rừng hoang nghe tiếng rừng vang
trong gió ngàn như than van
Bao nhiêu đau lòng sao ta đâu thấy hình em.
Thôi hết rồi phút êm đềm
Qua bao nhiêu ngày ta đi lang thang cố tìm em
Ôi ta buồn ta đi quyên sinh cũng vì em.

Tình tính tình tính tang tính tình tang tính tình
bên sông sâu
Người Tân Sinh gần phiến đá thành cây cau trồi lên Trông ngóng chờ tin không biết chồng sao
Nên bâng khuâng,
trong yêu thương nàng ra đi mong kiếm chồng yêu mến.

Đây cây rừng thông reo vi vu bóng chồng đâu ?
giòng sông ơi nào ai sớt cho vơi mối sầu ?
nhìn nước cuốn lệ rơi tuôn
Biết sao vơi niềm thương
Làn mây chiều đang giăng tơ
Nhìn mây lòng man mác trông chờ.
Kìa gió rừng lên xao xuyến lòng em thương nhớ chàng ôi sao quên ?
Mây ơi xin đừng bay cho ta nhắn vài câu.
Cho thấy chồng bớt nguôi sầu.
ôi đây cây rừng thông reo vi vu biết làm sao ?
Đây hương hồn em xin theo anh đến trời cao.

Tình tính tình tính tang tính tình tang tính tình
Bên sông sâu, niềm tương tư nàng chốc biến
thành ra dây trầu xanh.
Lưu luyến tình xưa âu yếm trầu leo quanh thân cau
Qua bao năm tình thiêng liêng kia thắm cùng mưa nắng…

Nguyá»…n Bính – Những mùa xuân tha hương
Dec 22nd, 2009 by tranhanam

0
  • NGƯT Trương Tham
Nguyá»…n Bính, là má»™t trong những nhà thÆ¡ viết nhiều về mua xuân. Nhiều bài thÆ¡ xuân cá»§a ông cứ như níu lấy hồn người vương vấn chút hương xuân xứ sở: “Bữa ấy mưa xuân phÆ¡i phá»›i bay. Hoa xoan lá»›p lá»›p rụng rÆ¡i đầy…” (Mưa xuân).
          Rồi những bài thÆ¡ viết trong những mùa xuân xa quê hương lại Ä‘em đến má»™t hương vị khác cá»§a thÆ¡ ông. Má»™t con người yêu quê hương tha thiết, nhưng lại quyết rời quê hương Ä‘i khắp miền đất nước, không có cái hÆ¡i thở cá»§a người “Li khách” trong thÆ¡ thâm tâm “Li khách, li khách con đường nhỏ. Chí lá»›n chưa về bằng tay không“. CÅ©ng không có nét phiêu bạt cá»§a Nguyá»…n Tuân “Đi để mà viết. Viết để lấy cái mà Ä‘i“. Không thÆ¡ má»™ng như Hữu Loan, không có cái hùng khí “Lên đường” cá»§a Hoàng Cầm … Có người gọi đó là những chuyến Ä‘i định mệnh. CÅ©ng có người gọi nhà thÆ¡ là thi sÄ© giang hồ. Tôi nghÄ© rằng khác, tạo hóa sinh ra má»—i con người hầu như không có ai hoàn thiện. Má»—i má»™t người đều có má»™t cái gì thiếu hụt, khiến chon con người cảm thấy hụt hẫng vá»›i nổi buồn bâng khuâng,gọi họ Ä‘i tìm kiếm để tá»± hoàn thiện mình. Cuá»™c đời ai chẳng là những chuyến Ä‘i. Tất nhiên má»—i người má»™t khác. Còn Nguyá»…n Bính là má»™t nhà thÆ¡.
          Năm tháng dài theo những chuyến Ä‘i, những mua xuân xa nhà thấm đượm trong khắp các tập thÆ¡ Nguyá»…n Bính tạo thành chất hương thÆ¡ quyến rÅ© đến nao lòng. Nhưng có lẽ phải đợi đến chuyến Ä‘i dài, Ä‘i lâu cá»§a nhà thÆ¡  vào phương Nam nổi niềm hoài hương ấy má»›i thật sá»± thấm thía. Điều cần tìm chưa tìm được, mùa xuân nÆ¡i đất khách, không nhà nhà thÆ¡ nhá»› về má»™t ká»· niệm thật xa. Má»™t chuyện tình thời thÆ¡ dại vá»›i má»™t người con gái tên Nhi. Để rồi mÆ¡ ước má»™t ngày gặp lại:
                   “Như chuyện Tương Như cùng Trác Thị
Đưa nhau về ở Đất Lâm cùng
Vườn xuân trắng xóa hoa cam rụng
                                      (Hoa vá»›i rượu)
          Nhưng mÆ¡ chỉ để mà mÆ¡ “Chị Nhi đã lấy chồng năm trước. Đến năm sau Nhi lại lấy chồng” còn gì buồn bằng khi biết mÆ¡, chỉ mãi là mÆ¡.
          Khi vào Nam, Nguyá»…n Bình sống thật khổ, thật đơn độc : “Từ buổi vể đây sống rất nghèo. Bạn bè chỉ có gió trăng theo“. Nhưng rồi năm tháng Ä‘i đã đưa ông đến niềm vui xuân nÆ¡i đất lạ “Xuân sang xao xuyến lòng tôi quá“. Bởi vì ông đã tìm thấy nÆ¡i lối nhỏ đến xóm dừa này những tấm lòng mà ông và con người cần có :
Sao chẳng về đây lựa tứ thơ
Hỡi ơi ! Hồn biển rộng hơn bờ
            (Sao chẳng về đây)
          Càng yêu xuân trên mảnh đất miền Nam, ông càng tha thiết nhá»› về đất Bắc:
Vườn nhà Tết đến hoa còn nở
Chị gửi cho em một cánh hồng.
             (Xuân tha hương)
          Ná»—i buồn xa xứ, cuá»™c sống trôi dạt “Sòng đời thua nhẵn cả thÆ¡ ngây“. Má»—i mùa xuân đến quê hương càng thẳm  xa “Quê nhà xa lắc, xa lÆ¡ đó. Trông lại tha hồ mây trắng bay” (bài Hành phương Nam). Nhà thÆ¡ xót thương ân hận khi nhá»› về gốc phần. Khi còn trẻ “Mẹ cha thì nhá»› thương mình. Mình Ä‘i thương nhá»› người tình xa xôi”. Giờ đây lắng lại trong ông ná»—i đắng cay chua xót “Cha mẹ chiều chiều con nước mây“. Má»™t ná»—i hoài hương không sao nguôi được “CÅ©ng may cho những người lưu lạc. Càng khỏi trông trăng đỡ nhá»› nhà“. Nguyá»…n Bính là má»™t trong nhà nhà thÆ¡ có những câu viết về ná»—i cô đơn thật hay. Hồi ở Hà Ná»™i ông viết :
Những bóng người trên sân ga.
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì,
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly.
          Nhưng có lẽ chưa bao giờ não nùng đến thế:
Hỡi ôi ! Trời đất vô cùng rộng
Nào biết tìm đâu một mái nhà
Có mắt như tịch xanh mà uổng
Đất khách cùng đường ta khóc ta .
     (Đêm mưa đất khách)
          Không phải ná»—i buồn về không gian, thời gian vá»›i sá»± vô cùng cá»§a tạo hóa và sá»± hữu hạn cá»§a kiếp người. Má»™t ná»—i buồn có thật, má»™t ná»—i buồn ly hương tha thiết. Nhất là trong những ngày xuân. Hương vị cá»§a những mùa xuân tha hương trong thÆ¡ Nguyá»…n Bính đã tạo thành má»™t hương vị rất riêng trong thÆ¡ ca dân tá»™c.
          Từ nÆ¡i bước đường cùng ấy, nhà thÆ¡ lại bắt đầu má»™t chuyến Ä‘i má»›i – Ä‘i vào cuá»™c kháng chiến trường kỳ cá»§a dân tá»™c. Trên chuyến Ä‘i má»›i này có những lúc tâm hồn ông trở nên vang động hào sảng lạ lùng. Ông đã viết những vần thÆ¡ thật hoành tráng được phổ nhạc thành  ca khúc Tiểu Ä‘oàn 307 lừng danh. Nhưng Nguyá»…n Bính vốn không phải con người tranh đấu. Ông là tình nhân cá»§a cuá»™c đời. Gian khổ, Ä‘au đớn, mất mác “Xót xa má»™t buổi soi gương cÅ©. Thấy lệch bao nhiêu mặt chữ Ä‘iền” (Sao chẳng về đây). Nhưng không bao giờ để mất niềm thương nhá»› quê hương. 1954 ông tập kết về Bắc. Nguyá»…n Bính như trở lại vá»›i chính mình vá»›i những “đêm sao sáng” cá»§a những mùa xuân quê hương.
          Mùa thu 1965, tôi gặp Nguyá»…n Bính Ä‘i kéo xe than trên con đường từ Nam Định vào phía Vụ bản. Anh nói vá»›i tôi là anh Ä‘i lao động xã há»™i chá»§ nghÄ©a. Hai anh em ngồi lại dưới má»™t gốc cây ven đường. Anh mở nắm tay ra, trong bàn tay có 3 Ä‘iếu thuốc Tam đảo, quăn queo có lem vết than nữa. Anh bảo tôi : “Hút Ä‘i em”. Tôi nói vá»›i anh tôi ở Bình Định. Anh nói “Hồi vào Nam, anh có dừng lại ở ga Diêu Trì 3 ngày. Rồi như sá»±c nhá»› ra, anh nói “Ở đó họ bán bún mà bỏ giá sống vào ăn nó ngang ngang làm sao”. Anh nhìn tôi cười, răng anh vàng vàng vì thuốc lá. Anh chậm rãi nói “Nhưng có lẽ nó khác khác như vậy mà anh nhá»› hoài“. Tôi bảo anh, tôi rất thích tập thÆ¡ “Đêm sao sáng cá»§a anh” mà chỉ mượn đọc chứ chưa mua được”. Anh hỏi tôi – Em có còn nhá»› được câu nào không?.
          Tôi thuận miệng đọc 2 câu, cÅ©ng không nhá»› là ở bài nào :
Trái na mở mắt nhìn ngơ ngác
Đàn kiến trường chi tự thuở nào.
          Anh cười nhìn xa, không nói gì. Rồi anh hẹn tôi bữa nào lên chá»— anh chÆ¡i, anh còn má»™t quyển sẽ tặng cho. Tôi lần lá»±a chưa kịp Ä‘i thì 29 tháng chạp năm ấy hay tin anh qua đời. Mấy anh em chúng tôi đưa anh về nghÄ©a trang Cầu Họ. Không có má»™t người nào là ruá»™t thịt cá»§a anh. Đám tang Ä‘i, trong lúc mọi người nao nức chuẩn bị đón Tết. Khi ném má»™t nắm đất vào má»™ tiá»…n đưa anh tôi chợt nghÄ©: – Chẳng hiểu đến giờ phút này “anh đã tìm được những gì mà anh khao khát hay chưa?”, lạ thay ! Con người hay viết về mùa xuân này, lại ra Ä‘i giữa lúc mùa xuân Ä‘ang đến.
            Trương Tham
(Trường THPT Trưng Vương, Tp Quy Nhơn)
Danh mục tài liệu tham khảo – 11 chuyên Văn
Dec 20th, 2009 by tranhanam

Danh mục tài liệu tham khảo – 10 chuyên Văn
Dec 20th, 2009 by tranhanam

Tuyển thơ chuyên Anh khóa 4
Dec 16th, 2009 by tranhanam

0
Bay bay bụi phấn – thÆ¡: Tiểu Quỳnh

ThÆ¡ Phương Giang – Cổ tích mười bảy

NGHỊ LUẬN XÃ HỘI
Dec 15th, 2009 by tranhanam

Đêm thành phố
Dec 14th, 2009 by tranhanam

»  Substance:WordPress   »  Style:Ahren Ahimsa